Đêm, rất yên tĩnh.
Trong phòng đọc sách, Tư Đồ Thận ngồi trên chiếc ghế, chăm chú nhìn vào bản vẽ đang đặt trên bàn, những dẫu tích màu đỏ là do anh vừa đánh dấu, nhưng lại chưa nghĩ ra phải sửa như thế nào.
Anh dựa ưỡn người về đằng sau, chiếc ghế cũng trượt theo, ngước đầu nhìn lên đồng hồ, lúc này đã là mười giờ bốn mươi phút.
Bình thường ngoài việc kêu gọi mời thầu, thì anh đảm nhận nhiều nhất là công việc thiết kế, bây giờ Tần Tô nằm viện, hiện trường cũng cần anh phải chạy đi chạy lại, dường như anh cần phải phân thân vậy. Không thể không nói rằng, thiếu đi cô, một mình anh chịu quá nhiều vất vả.
Tư Đồ Thận đứng dậy, định đi xuống lầu đun một ấm cà phê để lấy lại tinh thần, cửa phòng sách mở ra, nhưng bất ngờ nhìn thấy trước cửa có một vật thể gì đó.
Anh giơ chân đá đá nhẹ vào vật thể đó.
Thì ra đó là Châu Châu đang ốm lấy đầu gối co ro ngồi đó, cậu bé ngẩng đầu lên, ánh mắt tỏ ra sợ hãi, giống như bị một ai đó đang dọa nạt.
"Sao vẫn chưa ngủ à." Tư Đồ Thận mở miệng nói, cặp lông mày hơi nhíu lại.
Đứng một hồi, anh không biết phải chăm sóc con trai mình thế nào, chẳng thể nào học được cách an ủi, ấm áp.
"Bố, con không ngủ được, mà con...... một mình con sợ lắm." Cậu bé lắc lắc đầu, giọng nói ngày càng nhỏ dần.
Bình thường mỗi tối đều là Tần Tô nằm cùng đợi cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-ngoan-ngoan-nghe-loi/1968519/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.