Và tất cả những chuyện đó đều trở thành sự thật.
Tôi thở hổn hển, cảnh tượng trong giấc mơ vừa nãy thật quá đáng sợ. Nhưng suy cho cùng tôi cũng chẳng biết người đàn ông đó là ai, anh ta chẳng có quan hệ gì với tôi cả. Nói tóm lại là tôi chẳng có lý do gì để giúp đỡ anh ta cả, có muốn giúp thì cũng chẳng biết anh ta đang ở đâu mà giúp.
Tôi cứ bồn chồn thấp thỏm như vậy một lúc lâu, đến khi gần đến nhà riêng của Dạ Huyết rồi, rốt cuộc tôi cũng không chịu nổi nữa.
Cái cảm giác biết trước một người sẽ gặp chuyện, mà lại trơ mắt để chuyện đó xảy ra, thật sự tôi không thể làm được. Tôi bảo tài xế dừng xe, rút điện thoại ra, gọi cho Dạ Huyết:
"Xin lỗi, em có chút việc, có lẽ sẽ đến muộn một chút."
Tôi nói dứt lời, định bụng bảo tài xế quay lại bến tàu, trong lúc đó tôi sẽ cố gắng chợp mắt một chút, nhớ kĩ chỗ người đàn ông đó xảy ra tai nạn trong giấc mơ. Nhưng đáp lại tôi là giọng nói lạnh lùng không có một chút độ ấm của Dạ Huyết:
"Anh đã nhìn thấy em rồi, mau xuống xe, anh đưa em về."
Tôi ngớ người, nhìn ra ngoài cửa xe, giật bắn người. Có một chiếc xe màu đen bí hiểm đang đỗ lù lù ở đó, song song với chiếc taxi tôi đang đi!
Tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì cửa chiếc xe đó đã mở ra, một người đàn ông dáng người cao gầy, mặc đồ đen, bịt khẩu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-ma-vo-ma/2732142/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.