ục Khánh Tường thấy hai người tay trong tay trở về, cũng đã cảm thấy có vài phần hiểu rõ.Lục Tưởng Vân kêu hắn ngồi xuống một lát, ăn bánh uống trà, thấy hắnkhá thích bánh hạnh nhân mặn mặn ngọt ngọt, liền đem phần có dư gói lạicho hắn mang về.
Đưa hắn ra đến cửa, gặp Tưởng Y.
Muội muội cho rằng hắn đến bàn chuyện hôn nhân, sắc mặt không vuimắng hắn hai câu: “Ngươi như thế nào lại không biết xấu hổ như vậy? Tađã nói không muốn gả, ngươi nếu không cưới được thê tử thì cũng đừng cốgắng tìm đến ta!”
Chúc Xuân Phong không thèm để ý, ngay cả liếc cũng không thèm liếc mắt một cái, lướt qua người nàng chạy đi.
Trước khi đi, hắn dường như nghĩ đến cái gì lại quay trở lại, hỏi: “Ngày mai, nói a nương đến?”
Nàng cười đáp: “Muốn có thê tử như vậy a?”
Hắn không phản bác, mặc cho nàng cười, kéo tay nàng nắm lấy, lúc này thực sự rời đi.
Lục Tưởng Vân mới đóng cửa, đã chống lại sắc mặt khó coi của muội muội ở phía sau.
“Ta nói rồi, ta không gả cho hắn, ai cho phép tỷ tự mình làm chủ…:”
“Ta gả, câm miệng của muội lại, Lục Tưởng Y, sau này hắn sẽ là tỉ phu của muội, nói chuyện khách khí một chút.” Nàng rất ít khi dùng thái độnghiêm trọng đối với muội muội, nhưng thật sự Tưởng Y rất vô lý!
Từ nhỏ đã sủng ái nàng, không để cho nàng chịu một chút cực khổ nào,sủng đến độ không hiểu nhân tình lí lẽ, nàng có tư cách gì tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-kho/2488356/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.