Là tin nhắn của Thiên Ân.
Minh Quân đưa điện thoại cho Khánh Châu, đọc xong nàng có chút lo âu nhìn sang hắn:
- Liệu có chuyện gì không hay sẽ xảy ra không anh?
- Chuyện này anh không nắm chắc nữa, phải tới đó mới biết được. Không ngờ lại đúng lúc thế này, ta đi nhé!
- Dạ.
Chiếc xe chạy đi băng băng, Tư Quân vì say xe nên nhanh chóng thiếp đi, chỉ còn nàng và hắn đang chìm vào suy nghĩ của mình. Ít phút sau Minh Quân hỏi:
- Châu à, nếu...Thiên Ân và Khánh Băng không thể tiếp tục được nữa thì thế nào?
- Ý anh là sao? - Nàng nghiêng đầu nhìn hắn.
- Ý anh là...em sẽ trở lại với Thiên Ân chứ? - Hắn ngập ngừng đáp.
-...Sẽ không! - Nàng nhẹ cười, nắm tay hắn - Chỉ có người từng ở trong sa mạc mới biết rằng nước thật sự quý giá, em đã từng là người trong sa mạc thì sao có thể hất đi chén nước quý của mình chứ?
Minh Quân hạnh phúc nắm tay Khánh Châu nàng âu yếm, do phải lái xe nên hắn rất tiếc nuối vì không thể nhìn được nàng lúc này:
- Em không biết là anh yêu em đến dường nào đâu, viên ngọc quý của anh!
- Thôi đi, cái ông chú này kì quá! Anh lo lái xe đi kìa!
Khánh Châu khẽ lên tay Minh Quân ngại ngùng, dù cho hắn có nói đi nói lại bao nhiêu lần đi nữa thì nàng vẫn luôn xấu hổ, mặt nàng đỏ hết cả lên. Minh Quân thấy nàng có vẻ mệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-gia-vo-ho-nao-ngo-hanh-phuc/2680524/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.