Ưm..đúng rồi, ông ta bảo anh bây giờ bắt đầu kế hoạch được rồi, nhanh chóng lấy lại tình cảm của Khánh Châu đi.- Thanh Vân thong thả ngồi trên giường.
- Tôi biết rồi, vậy tôi đi đây.
Thiên Ân đứng dậy đi ra cửa nhưng được vài bước liền bị Thanh Vân chạy theo níu anh lại:
- Khoan! Làm gì mà anh đi vội vậy? Tôi có ăn thịt ăn cá gì anh đâu mà sợ? Huống chi chúng ta lại ngồi chung thuyền, sao phải xa cách nhau như thế?
- Không có việc gì nữa thì tôi ở lại đây làm gì?- Anh đẩy Thanh Vân ra khỏi người mình - Sao cô cứ thích vồ vào người ta vậy hả?
Thiên Ân khó chịu nhìn Thanh Vân, anh không thích kiểu người vồ vập thế này, huống hồ cô gái trước mặt lại là người của Hữu Đức càng khiến anh khó chịu.Thanh Vân buông tay Thiên Ân bĩu môi liếc mắt nhìn anh:
- Ai bảo anh cứ vội đi làm gì! Tôi còn chưa nói xong đã đứng lên đi rồi, không ôm người anh giữ lại làm sao tôi nói được.
- Vậy có gì cô cứ nói luôn đi!
- Tôi đói bụng, anh có gì ăn không cho tôi ăn ké với!- Cô làm vẻ giận dỗi nói.
Thiên Ân ngẩn người một chút rồi tặc lưỡi:
- Chậc! Đợi tôi một chút, trong thời gian đó cô dọn đồ cất vào tủ đi.
- Anh định nấu cơm cho tôi hả?- Hai mắt Thanh Vân sáng rực nhìn anh.
- Tôi không biết nấu cơm, chỉ có mì gói thôi! Tôi về nấu nước làm mì!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-gia-vo-ho-nao-ngo-hanh-phuc/2680508/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.