Tư Nhĩ bây giờ nói là ngốc thì không phải là ngốc, cô vẫn rất sắc sảo nhưng có lẽ vì cô đã quên đi một khoảng thời gian vô cùng quan trọng trong cuộc đời mình nên thành ra cô dễ tin người hơn bao giờ hết. Giống như việc cô hỏi Văn Quảng về nhà hàng của anh vậy. Rõ ràng là cô có cảm thấy thái độ của anh khi cô nhắc đến nhà hàng là có sự khác lạ nhưng rồi cô vẫn tin tưởng toàn bộ lời anh nói là sự thật và cho rằng việc cô thấy anh lạ chẳng qua là do cô đang suy nghĩ nhiều quá mà thôi.
- Ra là thế sao? Anh nói thế thì chắc là đúng rồi. Anh hiểu tôi thích và ghét món gì như vậy kia cơ mà. - Tư Nhĩ vừa ăn vừa nói chuyện, thái độ khi nói chuyện với anh vô cùng thoải mái và không chút gò bó nào cả.
- Em biết vậy là tốt. Mọi chuyện của em anh đều biết hết cả. - Văn Quảng phải tạm thời quên đi những lo lắng ở trong lòng về việc của Trần Trung để nói chuyện vui vẻ với cô.
Trong lúc đang vui vẻ với cô được như thế này thì anh nghĩ mình nên tranh thủ nói chuyện với cô nhiều hơn để cả hai hiểu nhau hơn thay vì cứ lo lắng mấy chuyện không đâu như vậy. Hiện tại anh vẫn có đủ khả năng để ngăn cho Tư Nhĩ không gặp được Trần Trung, thế nên anh chẳng việc gì phải lo lắng quá mức như thế cả. Văn Quảng tự trấn an chính mình.
- Anh đừng chỉ có ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-xin-tu-trong/2679847/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.