Hứa Nam Châu có thể xuất viện được rồi.
Tôi đưa anh về nhà, anh đứng ở sảnh trước cửa nhà mình nhìn một vòng, chau mày.
“Vợ à, anh không muốn ở đây đâu.”
Tôi nhíu chặt mày, nhìn miếng gạc trắng quấn quanh đầu anh, đành phải nhịn xuống.
Giờ anh như vậy là vì anh không có ký ức đối với căn nhà này, không trách anh được.
“Được, dù sao thì anh cũng không phải chỉ có mỗi căn nhà này.”
“Em bảo thư ký của anh tới đón anh, anh muốn ở đâu thì anh tự chọn.”
“Tay vừa mới sờ được vào túi áo thì đã bị anh ghì xuống.
“Anh không muốn…”
Tôi hít sâu một hơi, cố dập tắt ngọn lửa vừa nhen lên trong lòng.
Bàn tay Hứa Nam Châu sau đó lại đột nhiên đưa ra sau gáy tôi, anh cúi đầu xuống bĩu môi tỏ vẻ đáng thương không ai bằng:
“Vợ à, lúc nào thì em đưa anh về nhà?”
“Bác sĩ nói rồi, bảo anh phải ở nơi quen thuộc, anh chỉ nhớ ngôi nhà sống cùng với em thôi.”
Ánh mắt của anh vô cùng thuần khiết làm tôi dường như không thể từ chối.
Sau đó tôi chỉ do dự hai giây, anh lại tự giác đóng cửa và bê chiếc hộp lên.
“Đi thôi.”
Cuối cùng thì tôi vẫn chấp nhận, đưa Hứa Nam Châu về nhà mình.
Trước khi ly hôn, chúng tôi từng chung sống với nhau trong căn nhà này một năm.
Sau khi ly hôn, anh tặng căn nhà này cho tôi, tháng nào cũng đưa cho tôi một khoản phí cấp dưỡng khá lớn.
Nhắc mới nhớ, anh là một người chồng cũ khá tốt.
Có thể là vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-cua-toi-mat-tri-nho-roi/3880825/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.