Diệp Thi Thi vừa đi, trợ lý của anh cũng biết điều rời khỏi phòng bệnh.
Còn đóng cửa lại cho chúng tôi nữa.
Tôi chưa từng nhìn thấy Hứa Nam Châu lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng như bây giờ.
Một cơn gió thổi tới trước mặt tôi, sau đó tôi liền bị anh khóa chặt trong lòng.
Trên đỉnh đầu truyền tới giọng nói buồn bực không vui:
“Sao giờ em mới tới? Vợ à, anh còn tưởng anh sẽ không bao giờ được gặp lại em nữa đấy.”
“...”
Mất trí nhớ thôi mà, làm gì đến mức ấy.
Trợ lý của anh nói, từ camera giám sát của nhà kho thấy được rằng Hứa Nam Châu vì cúi đầu xem điện thoại nên mới bị đập đầu vào tường.
…
Bác sĩ nói đầu của Hứa Nam Châu bị tụ máu, phải cố gắng không kích thích anh trước khi cục máu đông tan ra tự nhiên.
Tôi cắn răng đồng ý.
Cho nên khi Hứa Nam Châu sống chết đòi tôi ở lại bệnh viện chăm anh thì tôi cũng nghiến răng nghiến lợi mà đồng ý.
Sau đó tôi hối hận rồi.
Buổi đêm ở bệnh viện vô cùng yên tĩnh, tôi đã tắt đèn và nằm trên chiếc giường dành cho người nhà bệnh nhân từ rất sớm.
Vừa mới nhắm mắt, Hứa Nam Châu liền tự nhiên chui vào túi ngủ của tôi.
Tôi bị dọa sợ nhảy dựng cả lên.
“Anh làm cái gì đấy? Xuống mau!”
“Sao thế vợ? Sao em không ngủ chung giường với anh?”
Anh nhìn tôi với vẻ mặt vừa tủi thân, vừa không hiểu.
Tôi hít sâu một hơn, ổn định lại tâm trạng của mình.
“Đây là bệnh viện, anh là bệnh nhân.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-cua-toi-mat-tri-nho-roi/3880824/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.