Bởi vì câu nói kia của Tiếu Đồng, trong thư phòng tồn tại một loại không khí khó tả.
Tiếu Đồng mỉm cười, dùng phong thái nhẹ nhàng thoải mái nhìn cha con họ Văn mà Văn ba ba và Văn Mân lại xấu hổ không biết có nên mỉm cười đáplại hắn hay không.
“Ba người đứng đó làm gì? Tiểu Mân, còn không trở về phòng thu dọn lại,con để thế này mà ra gặp người sao, rất thất lễ a. Ông già à, Tiếu Đồnghiếm khi nào đến nhà ta, sao ông lại để thằng bé đứng đó, đến nào, TiếuĐồng, ngồi xuống đây.”
May sao đúng lúc ấy Văn mẹ xuất hiện, phá vỡ không khí kỳ quái vừa rồi, cũng cứu Văn Mân khỏi cục diện xấu hổ này.
Sau khi Văn mẹ vừa dứt lời, Văn Mân liền vội vàng nói một câu: “Thực xin lỗi, con đi trước đây.” Sau đótựa như nhìn thấy quỷ nhanh chóng chạy về phòng ngủ.
Cho đến khi nghe thấy tiếng cánh cửa đóng lại “rầm” một tiếng, cánh cửaphía sau lưng đã thật sự khép lại, lúc này Văn Mân mới dám thở hổn hển. Vừa rồi khi nhìn thấy Tiểu Đồng, cô ngay cả một hơi cũng không thở nổi.
Văn Mân giơ tay lên vỗ vỗ ngực, muốn dùng động tác này bình ổn trái tim đang kịch liệt nhảy lên của mình.
“Văn Mân, không cần khẩn trương, không cần khẩn trương, không có việc gì đâu, không có việc gì. Anh ấy sẽ không có ấn tượng xấu với mày đâu, mày cũng đâu cố ý phun bọt kem đánh răng lên mặt anh ấy, không có việc gìđâu, a~~~~” Văn Mân an ủi mình một lúc lâu nhưng vẫn không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-a-anh-that-quai-go/181451/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.