Nếu đổi thành người khác hết nói mình là heo là cún, Văn Mân đã sớm mắng cho một trận nhưng hiện tại thì không giống, bởi vì người nói lại là Tiếu Đồng.
Văn Mân biết Tiếu Đồng nói những lời này tuyệt đối không có ý tứ gì khác, chỉ đơn giản là hắn cảm thấy bộ dáng cô vừa rồi thật sự rất giống mấy con vật đó. Hắn chẳng qua chỉ đang tìm hình tượng so sánh giống nhất để cô dễ hiểu mà thôi.
Nhưng, vấn đề là, cô cũng không kịp suy nghĩ xem mông mình vừa rồi nhìn giống cái gì a.
Tựa như trước đó ở thư phòng, lời hắn nói tỏ rõ hắn dù bị dính bọt trắng nhưng cũng không hề chê cô. Lời đó là để thể hiện thiện ý của hắn. Nhưng phương thức biểu đạt của hắn, khi người khác nghe vào trong tai, lại như đang “nói mỉa”vậy.
Nhớ lại kiếp trước, sau khi kết hôn hai người thường xuyên cãi nhau chính bởi nguyên nhân này. Bởi vì hắn không thể nói một câu dễ nghe nào cho nên cô không muốn nghe hắn nói.
Kết quả, số lần cãi nhau cũng càng ngày càng nhiều, tươi cười của hắn ở trước mặt cô cũng càng ngày càng ít, chủ yếu đều im lặng không nói.
Nhớ lại, vẻ mặt Văn Mân lại ảm đạm. Đã qua rồi quãng thời gian cô không thể gặp hắn, thật là tốt. Bây giờ cô không biết có còn cơ hội để quý trọng hắn nữa không.
Chẳng ai là hoàn hảo, Tiếu Đồng cũng như vậy. Chỉ số thông minh của hắn rất cao, chính điều này khiến cho thời thơ ấu, thiếu niên thậm chí cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-a-anh-that-quai-go/1527398/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.