Đang lúc mơ màng, Văn Mân có cảm giác trên mũi có cái gì đó không ngừng phe phấy, khiến cô thấy ngứa ngáy khó chịu.
Cô cau cau mũi, trê mũi mới yên lặng được một chút, nhưng chỉ một lát sau lại bắt đầu ngứa ngáy, cô không kiên nhẫn muốn vươn tay từ trong chăn xua nó đi, nhưng tay mới vừa động, lại cảm thấy bên hông vì động tác này mà đau dữ dội.
Bất đắc mở mắt ra, trước mặt chợt xuất hiện một cái bóng đen, nhìn kỹ lại, đây chẳng phải tóc của cô sao?
“Cuối cùng cũng tỉnh rồi, em thật đúng là có thể ngủ.”
Giọng nói trầm thấp gợi cảm truyền đến, theo thanh âm truyền ra, Văn Mân cố gắng nhìn lại, nhưng đầu tiên đập vào mắt cô lại là một đôi mắt đen mỉm cười.
“Tiếu Đồng!?” Anh sao lại có thể ở chỗ này?
“Không nhận ra anh? Ăn sạch sẽ rồi, còn giả vờ không nhận ra anh?” Tiếu Đồng cau mày. Nhìm chằm chằm vào mắt Văn Mân, lại như cũ nhìn thấy một ánh mắt mơ hồ.
Nghe được lời nói đầy bất mãn của Tiếu Đồng, tất cả trí nhớ về tối qua mới lần lượt hiện lên thức tỉnh Văn Mân.
Nhớ tới sự cuồng nhiệt tối qua, gương mặt xinh đẹp của Văn Mân thoáng chốc đỏ lên.
“Cái gì ăn sạch sẽ rồi, hai chúng ta là anh tình tôi nguyện, ai cũng không chịu thua thiệt.”
“Ai nói không thua thiệt, tối qua em ở trên, anh ở dưới, anh mất hết mặt mũi.”
Văn Mân lập tức đưa tay đè lại bàn tay đang sờ loạn trên người mình.
“Sau đó không phải anh lại ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-a-anh-that-quai-go/1527487/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.