“Không, phòng khách không bẩn, ngày mai em thu dọn một chút là anh có thể lại đây ở được rồi, bây giờ cũng đã muộn, trên đường về anh nhớ lái xe cẩn thận.” Văn Mân sợ Tiếu Đồng tiếp tục truy cứu câu nói vừa rồi cho nên nhanh chóng giải thích trước, sau đó mở cửa chờ Tiếu Đồng đi giày xong sẽ rời khỏi.
Thấy bộ dáng vội vã đuổi người của cô, Tiếu Đồng nhíu mày thật chặt.
“Người bạn trai trước của em không hợp với em đâu, chia tay là đúng rồi, về sau con mắt nhìn đàn ông nên tốt hơn một chút, đừng bỏ gần tìm xa.”
Sau khi nói xong lời này, Tiếu Đồng rời đi không hề quay đầu lại, chỉ để lại Văn Mân mang vẻ mặt khó hiểu đứng ở cửa.
Văn Mân vẫn lặp lại trạng thái tự hỏi xem lời nói trước khi đi của Tiếu Đồng là có ý gì, đây là đang ám chỉ với cô cái gì sao? Ngay lúc Văn Mân sắp cho rằng như vậy, một cơn gió ngoài hành lang chợt thổi tới, trong thoáng chốc khôi phục tỉnh táo cho đầu óc cô.
Không đúng, làm sao có khả năng hắn đang ám chỉ cái gì được. Hắn là một người khuyết thiếu EQ trầm trọng, nhất định hắn sẽ không biết chiêu ám chỉ này đâu, nếu muốn nói cái gì, hắn nhất định đã nói thẳng ra rồi.
Mất mát lắc đầu, lúc này Văn Mân mới đóng cửa phòng trở lại phòng bếp thu dọn bát đĩa.
Văn Mân đứng cạnh bàn ăn, nhìn vào vị trí Tiếu Đồng vừa ngồi, còn cả cái bát không và đôi đũa được đặt chỉnh tề trên bàn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-a-anh-that-quai-go/1527421/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.