“Em cũng đói à?” Tuy Tiếu Đồng không hề ngẩng đầu nhìn Văn Mân nhưng dường như hắn đối với biểu cảm trên mặt Văn Mân rõ như lòng bàn tay vậy.
“Không, em chỉ quên nhắc anh, bát đũa anh đang dùng lúc nãy em ăn đã dùng qua rồi, anh có cần em lấy một bộ mới ra không?”
“Không cần, anh cũng không chê em bẩn.”
Rõ ràng đây là một lời nói rất dịu dàng thắm thiết nhưng từ miệng Tiếu Đồng nói ra lại khiến người nghe không những đông cứng mà còn sượng dài cả mặt. Cũng may Văn Mân đã quen với cách hắn nói chuyện cho nên cũng không cảm thấy quá xấu hổ.
Văn Mân thấy Tiếu Đồng ăn uống rất chuyên tâm nên cũng không nói thêm gì nữa, chỉ kéo cái ghế bên cạnh hắn rồi ngồi xuống, yên lặng tiếp lấy bát từ tay hắn, múc cho hắn thêm một bát canh gà nữa. Canh gà này là cô mới nấu xong chưa được bao lâu, độ ấm vừa đủ. Thực ra cô cũng không định dùng món này, làm gì có ai sáng sớm đã uống canh gà đâu.
Nhưng vì thấy thịt gà còn rất tươi, nếu để tới ngày mai mới nấu thì hương vị sẽ không còn ngon như trước cho nên để tránh ngày mai thời gian ít ỏi, cô liền thuận tay nấu luôn, nghĩ buổi tối có đói bụng thì có thể làm vài bát cho đỡ đói, nhưng không ngờ, nó đã phát huy công dụng ngay từ bây giờ rồi.
“Ba mẹ em lại đi công tác rồi sao?” Cho đến khi ăn đã khá no, Tiếu Đồng mới buông bát đũa, cầm lấy canh gà Văn Mân chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-a-anh-that-quai-go/1527420/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.