“Cho anh?”
“Ách…ừ.” Bởi vì đi vào bên trong sở nghiên cứu có rất nhiều bậc thang mà hôm nay Văn Mân lại đặc biệt ăn mặc thật đẹp để đến gặp Tiếu Đồng, giày cao gót dưới chân cô rất cao, lúc Tiếu Đồng hỏi, cô đang cúi đầu nhìn hai chân, nhất thời không hiểu được Tiếu Đồng ám chỉ cái gì, đến khi cô ngẩng đầu nhìn thấy hộp đồ ăn trong tay Tiếu Đồng mới đỏ mặt gật đầu.
Lần thứ hai gặp mặt đã làm bữa sáng cho hắn, điều này có vẻ hơi thô lỗ nhưng thực ra cô chỉ muốn bù đắp lại kiếp trước chưa bao giờ làm cái gì vì hắn mà thôi, lúc làm cũng không nghĩ đến chuyện ở kiếp này hai người mới gặp nhau có vài lần.
Sau đó Tiếu Đồng cũng không nói gì nữa mà Văn Mân cũng không giải thích gì thêm.
Sau khi đi vào sở nghiên cứu, Văn Mân mới phát hiện nơi này thực sự rất trống trải, vừa vào cửa đã
bắt gặp một căn phòng rộng lớn, trên trần nhà còn có một chiếc đèn trần thủy tinh rất to rủ xuống khiến cả căn phòng trở nên sáng ngời mà bốn phía xung quanh căn phòng đều có lối đi, cũng không biết những lối đi đó sẽ dẫn tới nơi nào.
Tiếu Đồng cũng không dừng lại ở đây, hắn nhanh chóng dẫn văn Mân tới cầu thang phía đối diện, sau khi lên đến lầu hai, hiện ra trước mắt Văn Mân tiếp tục là một căn phòng vô cùng trống trải, nhưng mà ở giữa căn phòng này có một cái bệ dài, bên trên bày đủ loại dụng cụ thiết bị và một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-a-anh-that-quai-go/1527410/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.