Văn Mân đứng ở ngoài sở nghiên cứu, sững sờ nhìn cảnh vệ cầm súng đứng hai bên, cô lại cúi xuống kiếm tra thêm lần nữa đối chiếu địa chỉ viết trên giấy với địa chỉ nơi đây, là nơi này, đúng vậy mà, nhưng…Có thể là do Tiếu Đồng giúp cảnh sát khám nghiệm hài cốt các vụ án giết người nguy hiểm nhưng mà sở nghiên cứu này cũng đâu cần phải sử dụng hệ thống phòng bị cao như vậy chứ.
Nhưng dù thế nào nếu cô cứ tiếp tục đứng ngoài cổng cũng không thể làm được gì, tìm được Tiếu Đồng vẫn quan trọng hơn.
Văn Mân nhìn hai người cảnh sát đang dùng ánh mắt đề phòng lia tới mình, biết mình không thể tự tiện xông vào sở nghiên cứu được, may mà trên tờ giấy Văn mẹ còn viết thêm số điện thoại di động của Tiếu Đồng cho cô.
Văn Mân nhập dãy số trên giấy vào điện thoại rồi gọi đi, điện thoại nhanh chóng được tiếp, microphone yên lặng một lát rồi mơ hồ truyền đến một tiếng đáp “alo”.
“Khụ, Tiếu Đồng, em là Văn Mân, em bắt xe tới rồi…còn có bạc hà của anh ngày hôm qua quên cầm đi, em mang đến cho anh.”
“Em ở bên ngoài sở nghiên cứu?” Dù Tiếu Đồng vẫn buồn ngủ nhưng điều này cũng không thể ánh hưởng đến phân tích của hắn đối với vị trí hiện giờ của Văn Mân, cô nói là đã bắt xe tới rồi, chính điều này nói cho hắn biết cô đang ở đâu, hơn nữa còn tới rồi.
“Ừ.”
“Đứng yên ở đó, chờ anh một lát.”
Tiếu Đồng chỉ nói một câu đơn giản như vậy rồi cúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-a-anh-that-quai-go/1527409/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.