“Cảm ơn!” Tôi gật đầu nhận lấy, chợt tò mò về thân phận của anh ta.
“Anh là ai? vì sao lại sống cùng với ông ta?” Nhìn anh ta cũng ko đến nỗi là người xấu, vì sao lại sống cùng một người đàn ông độc ác như vậy.
“Hồi bé thầy tôi nhặt tôi về!” Thầy tôi chắc là thầy Hoang rồi. ông ta mà có tấm lòng từ bi như vậy sao? “Ông ta ko mang anh ra luyện ngải à?” Hỏi xong tôi chợt thấy buồn cười vì chính câu hỏi của mình.
“Thầy thương tôi lắm!” Anh ta đáp ko đầu ko đuôi. Tôi thở dài, một người đàn ông dám giết người một cách tàn độc như thầy Hoang lại có lòng từ bi nhặt một cậu bé về nuôi mà ko mang cậu ta ra luyện bùa ngải, thật kỳ lạ.
“ở cùng ông ta ngần ấy năm, chắc anh cũng giúp ông ta vô số lần phải ko?” Tôi chế giễu Chợt rùng mình ớn lạnh, nếu bình thường anh ta cũng giúp thầy Hoang giết người luyện bùa thì ko phải tôi đang ở trong nhà của những kẻ sát nhân sao?
“Từ hồi bé đến giờ, chưa từng thấy thầy giết người!” Anh ta lắc đầu “Thầy bỏ giết người lâu rồi, chỉ làm bùa yêu bình thường thôi!”
Lẽ nào từ khi nhặt anh ta về nuôi, ông ta đã ko giết người nữa, tôi nghi hoặc trong lòng nhưng ko nói ra, chỉ lẳng lặng dựa vào mẹ mình. Chết? Tôi đã là người bước nửa chân vào cõi tử, có còn sỢ chết nữa hay ko? Tôi chỉ lo cho mẹ tôi thôi.
- -----
“Tôi bị khoét mắt nhưng tôi ko chết ngay, thầy Hoang cho tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-ngai-nhan-qua/4604198/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.