“Lỡ ông ấy chết rồi thì sao hả mẹ?”
Mẹ tôi nghe vậy liền hoảng sợ, lắc đầu “Không, không thể như thê được, ông ta ko thể chết… Tâm à, còn nước còn tát, mẹ ko thể để con xảy ra chuyện gì được!”
Tôi thương mẹ. Nhìn mẹ tôi vì mình mà như già đi cả chục tuổi, mái tóc lơ thơ bạc, cảm thấy thật bất hiếu. Bà ko phải mẹ ruột tôi nhưng chăm sóc tôi từ bé, yêu thương tôi hơn cả con ruột của bà. Thậm chí bà còn nói kể cả đổi mạng của bà cũng mong cho tôi được bình an. Mẹ ruột ư? Nhiều khi máu mủ ruột già còn ko bằng người nuôi ta từ tấm bé.
Rất may là trong mơ, tôi biết tên của ông thầy phù thuỷ kia là Hoang. Bởi vậy vận dụng một số mối quan hệ, tôi cũng tìm được địa chỉ của ông ta ở huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang, một thầy phù thuỷ già nổi tiếng cao tay ấn, chuyên luyện bùa ngải. Thậm chí nhiều người nổi tiếng trong giới giải trí cũng từng tới đó tìm ông ta cầu canh xin bùa.
Ngồi xe mất nhiều tiếng đồng hồ, vừa mệt mỏi về tinh thần, vừa mệt mỏi về thể xác, khi đến nơi cũng đã là sẩm tối. Tôi và mẹ tay xách balo dò đường tìm vào thôn làng của thầy Hoang, một thôn nhỏ nằm sâu trong núi, thậm chí còn ko có đường để xe máy đi vào, chỉ có thể đi bộ. Mệt đến đâu cũng có thể chịu đựng được, chỉ cần được việc, tôi nắm chặt tay tự nhủ. Trong cảnh chiều tà tranh tối tranh sáng, hắt lên bóng rừng cây ảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-ngai-nhan-qua/4604196/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.