Mục đích đã đạt được, Giang Bình dừng xe bên đường và mím môi không lên tiếng.
Đàm Đông Niên xoay xoay di động, ngón tay trượt một cái mở hộp thư đến ra, rồi lại liếc mắt nhìn hộp thư đã gửi, chậm rãi nói: "Xóa sạch sẽ lắm. Là xưa nay đều thận trọng như vậy hay là để đề phòng tôi?"
Bấy giờ Giang Binh mới mở miệng: "Tổng giám đốc Đàm, đã tới rồi!"
Đàm Đông Niên mỉm cười, bỗng chốc lại chùng khóe môi: "Đám tang của cô Hai Tôn Địch, tôi cũng dẫn cậu đi. Cậu đã chỉ có từng bấy năng lực, không tra được cái gì, vẫn là thành thực quay về đi thôi! Dù sao cậu làm việc cho ông ấy, tôi cũng giữ mặt mũi cho ông ấy, nhưng không hy vọng cậu đem chuyện của tôi truyền tới tai ông ấy đâu đấy! Còn về Tôn Hồi..." Chiếc di động bị anh ta ném 'bốp' một tiếng đập vào cửa kính, lại từ bảng điều khiển bắn tới cuối xe: "Cậu không muốn làm chó mà muốn làm cóc ghẻ hử?"
Tuy Đàm Đông Niên cư xử không lịch sự nhưng hiếm khi nói ra những lời xỉ nhục người khác nặng nề thế này. Sắc mặt Giang Binh thoáng chốc xanh mét, chợt nghe Đàm Đông Niên tiếp tục: "Hồi Hồi còn nhỏ tuổi, không hiểu chuyện. Cậu nhớ rõ thân phận của mình, chớ nghĩ vớ vẩn!"
Giang Binh không nói thêm một lời, đợi Đàm Đông Niên xuống xe đi vào trong nhà một lúc lâu sau hắn mới đảo tay lái!
Lối vào nhà là một vườn cây cối hoa lá. Dưới gốc cây dùng tảng đá đẽo gọt thành một bộ bàn ghế, bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/184978/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.