Trong túi giấy là hai bộ trang phục dành cho mùa xuân, một chiếc váy liền với cổ búp bê màu trắng viền ren, và một chiếc áo gió màu vàng nhạt có mũ.
Thư ký đã mua tổng cộng bốn bộ, còn Đàm Đông Niên chọn ra hai món này từ trong số đó. Không thể không nói ánh mắt anh ta thật nham hiểm. Tôn Hồi vừa nãy còn ngái ngủ thì bây giờ tỉnh táo hoàn toàn, hai mắt trợn tròn như thể lóe lên những ngôi sao nhỏ.
Tôn Hồi vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên: "Anh rể... anh tặng quần áo cho em ạ?"
Biểu cảm của cô khiến Đàm Đông Niên vui vẻ, anh ta tốt tính đáp: "Thế nào, không thích à? Em xem xem giờ em mặc thành cái dạng gì hả, có thể cởi đồ mùa đông được rồi đấy!"
Tôn Hồi tự nhận chẳng phải người thấy 'đồ' mà sáng mắt, cô hớn hở cười toe toét mà vẫn hoài nghi: "Nhưng..." Cô cũng không phải không có nhận thức thông thường, Đàm Đông Niên bỗng dưng vô cớ tặng quần áo cho cô, thực quá lạ lùng!
Đàm Đông Niên cười bảo: "Nhưng nhị cái gì. Hai cây vàng anh cho em chưa tới tay em đúng không?"
Tôn Hồi cười ngượng ngùng, lại nghe thấy Đàm Đông Niên nói tiếp: "Anh đã sớm đoán được rồi. Chị em nhất định sẽ thay em nhận quà tặng bằng tiền mặt, tránh cho bố mẹ em nhiều lời, anh mới cố ý tặng vàng cho đấy. Hai bộ đồ này coi như quà tặng bù cho em!"
Tôn Hồi thật sự muốn khen anh ta liệu việc như thần. Cô vừa vuốt ve quần áo mới, nói lời cảm ơn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/184976/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.