Tôn Hồi sinh liền một lúc hai bé, mọi người đều choáng. Chị dâu nói rành mạch đâu ra đấy: "Ăn được, bụng lại to! Thoạt nhìn thế mới bình thường. Ăn ít đều được con hấp thụ hết đấy!"
Mọi người đồng loạt gật đầu. Trong phòng sản phụ của bệnh viện, bạn bè ra ra vào vào. Bạn bè làm ăn của Hà Châu sau khi nghe tin cũng gửi quà tặng tới cả. Hôm sau, Đàm Đông Niên đến thăm. Một đám người sán lại cùng nói chuyện trên Trời dưới Đất và ngắm em bé. Tôn Hồi bị ồn ào đến nhức đầu. Ngày thứ ba liền 'hạ lệnh' một tiếng xuất viện về nhà, ôm bé con không chịu rời tay.
Hà Châu bất lực đành vâng lời.
Vợ chồng trẻ chưa có kinh nghiệm, toàn lý thuyết suông. Nghe khóa học mấy tháng chuẩn bị làm mẹ, cuối cùng ôm hai đứa nhóc vẫn là chẳng biết làm sao. May mà chị dâu dự đoán được trước, từ thành phố Hải Châu tới, chị ấy bàn bạc với bên nhà chồng
ở lại đây một tháng. Hà Châu lo lắng đối phương sẽ có ý kiến nhưng chị dâu bảo anh yên tâm: "Hai tháng trước cậu giúp anh ấy bàn được một vụ làm ăn lớn. Giờ xưởng in cũng đi vào quỹ đạo rồi. Anh ấy cảm ơn cậu còn không kịp, có ý kiến gì được chứ!"
Hà Châu đáp: "Em chỉ giới thiệu một người bạn thôi, những cái khác toàn dựa vào bản thân anh ấy cả!"
Chị dâu cười: "Phải, phải, phải, là bản lĩnh của anh ấy. Được rồi...." Chị ấy nhìn sang
Tôn Hồi ôm anh trai đang ngoạc mồm khóc to với vẻ mặt khổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499370/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.