Hà Châu nhìn Chu Phong chằm chằm nhưng lời thì lại là nói với Giang Binh: "Hóa ra đãi ngộ của các người tốt vậy sao?"
Giang Binh hiểu điều anh đang ám chỉ. Hắn liếc nhìn Chu Phong vẫn đang lặng im và thấp giọng trả lời: "Ông chủ không thích bạo lực. Suy cho cùng là tập đoàn kinh doanh, không phải xã hội đen. Chúng tôi trước nay sẽ không tùy tiện dùng hình phạt riêng."
Hà Châu cười mỉa, thoáng liếc qua Giang Binh, trong mắt anh ngập tràn chế giễu.
Giang Binh không có phản ứng lại, làm hết trách nhiệm sắm vai một vệ sĩ.
Hà Châu kéo một cái ghế tới, cách Chu Phong khá xa. Anh nói chuyện không vội vàng, khuỷu tay chống lên đùi theo thói quen, nửa khép hai lòng bàn tay với nhau, mười ngón dính chặt như thể đang suy tư về điều gì đó. Dáng vẻ trầm lặng thế này trái lại khiến bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng kỳ lạ. Chẳng ai biết anh đang nghĩ gì.
Chu Phong vậy mà mở miệng trước, hắn cười nói: "Mời tôi đến cả một buổi sáng rồi. Thời gian quý báu, không bằng vào thẳng vấn đề nhỉ?"
Hà Châu gật đầu một cái giống như tán đồng. Anh biếng nhác dựa vào lưng ghế, cất lời: "Thế nào mà lần này gấp gáp vậy?"
Chu Phong không ngờ câu hỏi đầu tiên của anh là điều này. Sau một thoáng ngẩn người, hắn cười đáp: "Năm năm rồi, có thể không gấp sao?"
Suốt năm năm, không thấy mặt trời, sự bức thiết của Chu Phong cực kỳ dễ thấy, bất luận hắn thản nhiên thế nào cũng không che giấu nổi. Hà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499347/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.