Hà Châu nhấn Tôn Hồi, giam cô vào trong lồng ngực mình, hơi thở nặng nề của anh phun bên tai cô nhưng chẳng hề nói một lời. Cả căn biệt thự rộng lớn như vậy lúc này ngoài tiếng hít thở, không có âm thanh nào. Hà Châu không khống chế nổi sức lực, dường như muốn đem Tôn Hồi khảm vào trong cơ thể của mình. Anh biết rõ cánh tay xiết chặt quá, e rằng ngay cả kinh mạch đều muốn vỡ tung, bất cứ lúc nào cũng có thể bẻ gãy xương của Tôn Hồi mất, nhưng chỉ là anh không kiểm soát nổi. Ngay cả côn trùng chim chóc bên ngoài cũng nghỉ ngơi cổ họng trong khoảnh khắc này, để lại không gian dành riêng cho hai người họ.
Lát sau, Hà Châu mới sực nhớ, anh đẩy Tôn Hồi ra, nắm lấy bả vai cô và nhìn cô từ đầu tới chân. Thấy cô hoàn hảo không tổn hại gì, cuối cùng dừng ánh mắt ở bụng dưới của cô. Anh duỗi tay chạm vào nơi đó, còn cách một chút thì biên độ run rẩy cũng càng lúc càng rõ ràng. Bàn tay dày rộng thô ráp này lần đầu tiên không khống chế nổi mà run rẩy như vậy, mãi đến khi một bàn tay nhỏ bé mềm mại nắm lấy nó, giọng nói dịu ngọt vang lên bên tai: "Dì cả của em tới! Nhiều quá!"
Động tác của Hà Châu thoáng sựng lại, tất cả tâm trạng căng thẳng chớp mắt tan rã bởi hiệu quả của câu nói ấy.
Căn biệt thự tổng cộng có ba tầng. Không biết tầng hai có mấy phòng dành cho khách, mỗi cánh cửa đều khác nhau.
Ở một căn phòng trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499346/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.