"Nam Cung thiếu gia, về phần camera giám sát......" Viên cảnh sát có hơi xấu hổ, thoáng lúng túng cùng khẩn trương nói.
"Nghĩ kỹ rồi trả lời cho tôi biết!" Đôi mắt băng lãnh của Nam Cung Kình Hiên lộ ra sát khí, rút đôi tay từ trong túi quần ra chậm rãi chống ở trên bàn, có một loại bá khí âm lãnh khống chế toàn cục: "Tôi cho ông cơ hội nói ra sự thật, đừng không biết quý trọng."
"Nam Cung thiếu gia......" Viên cảnh sát đổ mồ hôi đầy đầu, cố chấp hỏi: "Xin hỏi phần camera giám sát trong tay anh từ đâu mà có? Lúc điều tra, cả tổ của chúng tôi đều ở đây, chúng tôi......"
"Dùng tiền mua tổ điều tra nho nhỏ của các người cũng không phải là vấn đề hóc búa gì ——" Nam Cung Kình Hiên ngắt lời ông ta, cười lạnh nói: "Ông cảm thấy chút tài lực này nhà họ La cũng không có sao? Hơn nữa, nếu muốn điều tra loại chuyện này mà nói, cho tới bây giờ chưa hề chân chính dựa vào mấy cảnh sát các người, ngay cả thám tử tư không nổi tiếng cũng còn khôn ngoan hơn so với các người, cái gì nên nói cái gì không nên nói, biết rất rõ! À...... Xem ra ông cũng không quý trọng cơ hội lần này, phải không?"
Tay viên cảnh sát không ngừng bóp tài liệu, run rẩy, nói không ra lời.
La Tình Uyển ngồi ngay thẳng ở bên cạnh, tay nắm chặt khăn giấy, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, sáng nay, cô ta vốn đã một tay thiết kế tốt chuyện này, tất cả đều tiến hành thích hợp logic, nhưng kể từ khi Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choc-vao-hao-mon-cha-dung-dung-vao-me-con/536900/chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.