"Anh muốn em...... Muốn ăn hết em vào bụng......" Anh thở gấp, dùng răng cắn cắn môi và cằm của cô.
Dụ Thiên Tuyết sợ hết hồn, khoác tay lên trên bả vai của anh khẽ dùng sức đẩy ra: "Anh...... Đừng càn quấy, cẩn thận vết thương!"
"Vết thương của anh đã không thành vấn đề......" Giọng của Nam Cung Kình Hiên khàn khàn, nâng một chân của cô lên để hai người ôm nhau chặt hơn: "Thiên Tuyết, có muốn anh không...... Tối qua anh đã muốn ‘yêu’ em, nhưng em không cho......"
"Anh đừng có tùy hứng, em nói thật," Dụ Thiên Tuyết cười rộ lên, cảm thụ hạ thân nóng rực cứng rắn của anh, nhìn chằm chằm vào mắt anh: "Nhịn thêm mấy ngày nữa, em không muốn anh gặp chuyện không may, bây giờ em chỉ có thể dựa vào anh......"
"Em lo lắng cái gì? Đời này anh là của em, cũng là chỗ dựa cho em......" Nam Cung Kình Hiên liều mạng, tiếp tục động tác trên tay, đôi mắt đỏ hồng, đặt hạ thân căng cứng nóng như lửa ở lối vào ao đầm của cô......
"Kình Hiên!" Dụ Thiên Tuyết cuống cuồng la lên một tiếng, trong mắt tràn ngập sự khẩn cầu nhìn anh: "Xem như em cầu xin anh được không? Vài ngày nữa, em đã hỏi bác sĩ, mấy ngày nay làm chuyện này rất nguy hiểm, anh ngoan ngoãn có được không?"
Vì trấn an anh, thậm chí cô còn nâng người lên, nhẹ nhàng hôn cằm của anh một cái.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon
Đôi mắt của Nam Cung Kình Hiên càng đỏ hơn.
"Em gọi anh là gì?" Bị bắt được cái từ kia rồi.
"Em......" Dụ Thiên Tuyết cũng đã nhận ra, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choc-vao-hao-mon-cha-dung-dung-vao-me-con/536899/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.