“Chị, sau hôm nay, chị sẽ là vợ của thiếu tướng.”
Lương Bảo Nhi xuyên qua đám người, đứng ở bên cạnh Khả Lan, chậm rãi nói bên tai Khả Lan.
Trên mặt nở nụ cười, xinh đẹp như hoa hồng.
Chợt nghe thấy giọng của Lương Bảo Nhi, Khả Lan khẽ nhíu mày, không nghiêng đầu lại, ánh mắt vẫn dừng trên người Dương Nghi Giai.
“Cô Bảo Nhi, chỉ sợ là cô gọi sai người.”
Khả Lan từ từ trả lời, nhẹ nhàng chậm rãi, khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng.
Chị?
Lương Bảo Nhi gọi cô là chị từ lúc nào vậy!
“Em và chị cùng chung dòng máu, sao em có thể gọi sai chứ.”
Chiều cao của Lương Bảo Nhi cùng Khả Lan chênh nhau không nhiều lắm, nhưng bởi vì giày cao gót, lúc này Lương Bảo Nhi cao hơn Khả Lan gần nửa cái đầu, khuôn mặt tinh xảo, khóe miệng nở nụ cười nhạt nhòa, ánh mắt giống Khả Lan, dừng trên người Dương Nghi Giai.
Đứng song song với nhau, bộ dáng của Lương Bảo Nhi, xinh đẹp hơn, Khả Lan có vẻ ôn nhu động lòng người, khuôn mặt của hai người, có ba phần giống nhau.
Tống Nhất Nguyên liếc nhìn Lương Bảo Nhi, không lên tiếng, ánh mắt vẫn nhìn sáu đường, tai nghe tám hướng như cũ, sắc mặt bình tĩnh, tâm tình khá là khẩn trương!
Nhanh!
Nghe thấy lời nói của Lương Bảo Nhi, lúc này Khả Lan mới nghiêng đầu, nhìn về phía Lương Bảo Nhi, lúc này Lương Bảo Nhi cũng quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Khả Lan.
Hồi lâu......
Tiếng chuông báo động chợt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choc-nham-sep-lon/2085765/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.