Nghĩ thì nghĩ vậy song Trần Phong không để lộ ra mặt, cũng không nhìn Ân Phùng mà nói luôn với Vưu Minh Hứa: “Bà chủ, Đinh Hùng Vĩ và mấy lãnh đạo cùng đến thăm thầy Ân, sắp đến nơi rồi.”
Vưu Minh Hứa thấy tinh thần anh vẫn tốt, vừa nãy hôn… còn rất nồng nhiệt, bèn gật đầu đồng ý. Cô ở đây cũng chẳng có gì phải ngại, ai mà chẳng biết chuyện hai người họ dây dưa không dứt? Cô và Trần Phong vừa cùng chuẩn bị vài tách trà xong thì Đinh Hùng Vĩ và lãnh đạo bước vào.
Vưu Minh Hứa lùi sang một bên. Đinh Hùng Vĩ mỉm cười nhìn cô rồi cùng vài vị lãnh đạo đi tới giường bệnh của Ân Phùng.
Vưu Minh Hứa phát hiện Ân Phùng rất ra dáng trước mặt người ngoài. Làm gì còn vẻ khi thì ngốc nghếch đáng yêu, khi thì lạnh lùng cool ngầu, lúc lạnh lúc nóng như khi ở riêng cùng cô. Dù sắc mặt anh nhợt nhạt song vẫn mỉm cười, cử chỉ lời nói đều rất đúng mực.
Các vị lãnh đạo quan tâm thương tích của Ân tác gia xong, tiếp tục hỏi một vài vấn đề liên quan đến kẻ trừng phạt, anh giải đáp từng câu một. Lãnh đạo không nhắc đến chuyện người đứng đầu tổ chức là anh trai ruột của anh, Ân Phùng cũng không giải thích gì thêm. Mọi người đều ăn ý tránh đề cập đến điều này.
Cuối cùng lãnh đạo cũng để ý tới Vưu Minh Hứa, họ đều biết cô, một người trong số đó nói: “Minh Hứa, nhớ chăm sóc tốt cho thầy Ân.” Ai nấy đều mỉm cười.
Vưu Minh Hứa gật đầu.
Đợi họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877882/quyen-5-chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.