Vưu Minh Hứa thấy anh ta không giống như đang nói dối, anh ta cũng không cần thiết phải nói dối trong tình huống hoàn toàn nắm được ưu thế như hiện tại.
“Đợi lát Hình Kỷ Phục đến còn không biết sẽ xảy ra những gì.” La Vũ nói, “Em muốn bảo vệ mạng của họ thì ở yên trong xe. Đợi mọi chuyện kết thúc, tôi đưa em ra ngoài.” Nói đoạn lại đạp mạnh một cú vào ghế trước.
Vưu Minh Hứa ngồi im lặng, không lên tiếng cũng không bộc lộ thái độ.
Mãi cho đến khi anh ta cúi đầu xem đồng hồ, cười nói: “Miễn cưỡng nói được rồi.” Sau đó nới lỏng cổ áo, tháo thắt lưng da, kéo khóa quần xuống một nửa… Vưu Minh Hứa lạnh lùng nhìn, còn anh ta đã quay người nhảy xuống xe.
……
Tầm mắt Vưu Minh Hứa dừng trên người Cảnh Bình, anh khoác áo khoác của Hứa Mộng Sơn, Cảnh Bình cũng đang nhìn cô, sau đó từ từ nâng bàn tay dính đầy vết máu về phía cô, Vưu Minh Hứa túm chặt tay anh. Cảnh Bình nói: “Em… không sao là được.”
Vưu Minh Hứa nhìn anh mà tim đau nhói, khẽ gật đầu: “Lão Cảnh, Mộng Sơn, cố kiên trì! Tiếp viện sắp đến rồi.”
Cô đứng dật, thấy Tôn Nguyên và Lôi Vũ đã nằm rên rỉ trên đất. Cô tìm hai chiếc còng tay còng hai người đó lại, tiếp tục nhặt thêm hai khẩu súng đưa cho Hứa Mộng Sơn và Cảnh Bình.
Hứa Mộng Sơn: “Cậu muốn đi?”
Vưu Minh Hứa: “Mình buộc phải đi.”
Hứa Mộng Sơn và Cảnh Bình đều không cất lời, bởi nếu đổi thành bất kỳ ai trong hai người, nếu lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877857/quyen-5-chuong-241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.