Mắt Vưu Minh Hứa ửng đỏ, chắn trước Cảnh Bình và Hứa Mộng Sơn, cầm súng bắn trả để bảo vệ hai người. Nhưng rừng rậm bạt ngàn, đối phương “bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng”, đánh trả lại đâu phải chuyện dễ dàng.
“Pằng” một tiếng, một viên đạn xoẹt ngang bắp chân Vưu Minh Hứa, suýt chút nữa găm vào đầu gối cô. Cơn đau rát truyền tới, Vưu Minh Hứa cúi đầu vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi, tạm thời né tránh mưa bom bão đạn.
Ở phía sau, Cảnh Bình đang thở dốc, Vưu Minh Hứa thấy ngực anh đang không ngừng chảy máu. Người đàn ông rắn rỏi, kiên cường cắn chặt răng, đau đến mức trán toát mồ hôi song nhất quyết không bật thành tiếng. Anh móc chiếc điện thoại vệ tinh khỏi ngực áo, gọi thông báo tình hình khẩn cấp. Nhưng ban nãy anh cũng đã nói, vùng núi này rất lớn, chỉ e viện binh không thể đến ngay được.
Tim Vưu Minh Hứa trĩu nặng, lại nhìn Hứa Mộng Sơn. Tuy chân anh ấy bị thương, đang ngồi trên đất, cơ mặt căng cứng nhưng vẫn tiếp tục ngoan cường bắn trả.
Qua vài lượt bắn tiếp theo, súng của cô cũng sắp hết đạn. Những cảnh sát còn sức chiến đầu có lẽ cũng đang phải đối mặt với tình cảnh tương tự. Cô nhìn về phía La Vũ, người cảnh sát bên cạnh anh ta đã trúng đạn, gục ngã, còn anh ta dù bị còng tay sau lưng nhưng lại đứng sừng sững, tựa như không hề sợ hãi trước tình cảnh hiện tại, khóe môi thậm chí còn nhếch lên thành một nụ cười.
Vưu Minh Hứa bừng tỉnh, chuyện này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877851/quyen-5-chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.