Xung quanh tĩnh mịch, Ân Phùng chỉ thấy tim co rút, ngọt ngào, đắng chát, tê tái chớp mắt cùng bùng nổ trong lồng ngực theo nụ cười nghịch ngợm của cô.
Im lặng một hồi lâu, Ân Phùng lấy tay che mặt, bật cười.
Thật là muốn lấy mạng người ta.
———
La Vũ không phải không đề phòng việc người khác đột nhập vào nhà hoặc bố trí mai phục gì đó. Thế nhưng… Hôm nay anh ta đã bỏ một khoản tiền lớn lắp đặt hệ thống bảo an, ngoại trừ có các loại cảnh báo khi Vưu Minh Hứa chuyển vào nhà thì không xuất hiện thêm tín hiệu bất thường nào khác.
Việc lớn đang bày ra trước mặt, ngày nay La Vũ có quá nhiều chuyện cần phải lo lắng, bận xong về nhà đã là hơn 8 giờ tối. Đám đàn em mời lão đại ăn cơm nhưng La Vũ đã từ chối. Người giúp Vưu Minh Hứa chuyển nhà nháy mắt đầy ẩn ý, mọi người mới hiểu ra, cười ha hả khuyên lão đại mau chóng về nhà bầu bạn cùng chị dâu.
Nhìn ánh mắt vui mừng thật lòng của họ dành cho mình, còn cả những câu trêu ghẹo hài hước, tuy trong lòng biết rõ sở dĩ Vưu Minh Hứa chịu “sống chung” chỉ bởi vì bị anh ta ép buộc, mỗi người cùng ôm một ý đồ riêng, nhưng trên đường lái xe về nhà, La Vũ vẫn khó lòng đè nén nỗi ngóng trông và ngọt ngào hòa quyện nơi đáy lòng.
Lấy chìa khóa mở cửa, trong nhà sáng ánh đèn, ti vi cũng đang mở, Vưu Minh Hứa ngồi trên sofa nghe thấy tiếng động chỉ ngoảnh đầu liếc qua anh ta rồi lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877834/quyen-5-chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.