Căn phòng này đã được thiết kế thành một phòng giám sát đơn giản và thuận tiện cho nhân viên túc trực. Họp xong, Vưu Minh Hứa cầm chiếc cốc dùng một lần đi sang phòng bếp lấy nước.
“Ở nhà La Vũ đến ngụm nước cũng không có mà uống?” Một giọng nói vọng lên từ phía sau.
Vưu Minh Hứa vừa uống vừa ngoảnh đầu nhìn dáng vẻ ngậm ý cười của Cảnh Bình.
“Không để tâm.” Vưu Minh Hứa nói, “Chỉ lo đi quan sát.”
Cảnh Bình móc từ trong túi ra một món đồ, đưa cho cô. Vưu Minh Hứa nhận lấy, vật đó được làm bằng gỗ, bằng phẳng, rất mịn, một đầu còn treo con chim, được thiết kế vô cùng tinh xảo.
Vưu Minh Hứa: “Đây là gì?”
Cảnh Bình khoa chân múa tay song động tác hiển nhiên vẫn có chút gượng gạo: “Dùng khi búi tóc.”
Tim Vưu Minh Hứa đập chệch một nhịp, vật này tựa cây trâm, cô cười cười: “Làm gì?”
Cảnh Bình nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, tựa như nhìn thấy sự cố kỵ của cô, nhẹ gõ trên đầu con chim nhỏ: “Rút ra.”
Vưu Minh Hứa dùng sức, lúc bấy giờ mới phát hiện bên trong ẩn chứa bí mật. Bên ngoài hóa ra chỉ là lớp vỏ ngụy trang, thứ được rút ra là con dao mỏng như cánh ve, sáng bóng, cực kỳ sắc nhọn. Vưu Minh Hứa yêu thích đến mức không muốn rời tay, cầm lên vung vẩy vài ba lượt: “Anh kiếm đâu ra vậy?”
Cảnh Bình lúc bấy giờ mới cười: “Một người bạn ở Vân Nam làm thứ này. Hôm đó nhớ ra nên nhờ cậu ta gửi một chiếc đến đây. Nữ gián điệp có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877833/quyen-5-chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.