Sau khi vào nhà, Vưu Minh Hứa uống nước, thay quần áo, làm như phía sau không có người. Nhưng cũng không thể như thế thật, cô chỉ thấy tóc gáy hơi rờn rợn, phòng anh sẽ bất ngờ làm ra chuyện gì đó. Bởi dù sao thì anh cũng thường hay như vậy, song không ngờ anh lại im re, đi thẳng vào phòng bếp.
Vưu Minh Hứa ngồi nghịch trong phòng khách một lúc, cuối cùng không kìm được lòng tò mò, đi đến cửa phòng bếp, đứng nhìn anh từ xa. Cô thấy Ân Phùng đã cởi áo khoác, treo lên nắm đấm cửa, tay áo được xắn lên, mắt nhìn xuống, đang rửa rau.
Vưu Minh Hứa: “Anh làm gì đó?”
Ân Phùng: “Em nói xem.”
Vưu Minh Hứa nhất thời không biết đối đáp ra sao, nhìn động tác vô cùng thành thạo của anh, lạnh nhạt nói: “Tôi ăn rồi.”
Ân Phùng cầm con dao bên cạnh lên cắt xà lách, đáp: “Tôi biết, cùng La Vũ.” Nói xong còn liếc nhìn cô.
Vưu Minh Hứa bị cái nhìn này của anh làm giật thót, cũng lười để ý đến anh bèn quay người về phòng.
Ban ngày đánh bóng ra nhiều mồ hôi nên rất không thoải mái, Vưu Minh Hứa đi tắm, thay đồ xong liền thấy phòng bếp đã trở về yên tĩnh. Ân Phùng khoanh hai tay trước ngực, đứng dựa bên cánh cửa thủy tinh sát sàn được mở hé một nửa nơi ban công, ánh đèn đêm lấp lánh phản chiếu lên gương mặt anh.
Vưu Minh Hứa bỗng nhớ về quá khức. Tư thế đứng của Vưu Anh Tuấn không đẹp như vậy mà sẽ ngồi xổm xuống, quay lưng về phía cô, nhìn rất tủi thân.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877830/quyen-5-chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.