Vưu Minh Hứa ngây người vì không ngờ anh ta lại thốt ra những lời này.
Anh ta nói một cách vô cùng bình thản, giọng điệu bình lặng, hoàn toàn không mang chút sến sẩm, cà lơ phất phơ như bình thường. Trên khuôn mặt hơi gầy đó là một cặp mắt bình đạm. Không hiểu vì sao, Vưu Minh Hứa cảm thấy anh ta không giống như đang nói dối.
Vưu Minh Hứa im lặng một lúc lâu mới đáp: “Chúng ta mới ở cùng có hai ngày, nói những chuyện này có phải sớm quá rồi không? Vả lại anh thực sự có thể vì tôi… đưa ra thứ đó, vậy thì cũng phải để tôi thấy thành ý của anh đã.”
La Vũ cười khẩy như đã nhìn thấu được chiêu trò lấp liếm của cô nhưng không tức giận. Lúc này phục vụ mang thức ăn lên, anh ta quay trở lại dáng vẻ dịu dàng của một người đàn ông tinh anh, giới thiệu từng tên món ăn cho cô, giúp cô lấy cơm lấy canh, Vưu Minh Hứa bình thản đón nhận toàn bộ.
Ăn được kha khá, anh ta móc thuốc lá, tựa như cũng không có tâm trạng tiếp tục đi dỗ dành cô mà đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Khoảnh khắc này mặt trời đang xuống núi, trời mênh mông, sông lặng lẽ. Vưu Minh Hứa hạ đũa, ngẩng đầu liền thấy khuôn mặt nghiêng đầy suy tư của La Vũ.
Người này lúc không đê tiện, không dở trò đểu cáng, dáng vẻ khi yên lặng của anh ta thực ra rất chính trực. Dáng vóc hơi gầy, rắn chắc, sắc nét, trên người thấm đẫm sự lý trí và khí chất dứt khoát đặc trưng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877829/quyen-5-chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.