Cô nhẹ nhàng lách người qua cửa sổ thông gió, vừa chuẩn bị nhảy xuống thì ngỡ ngàng.
Nhìn qua cửa phòng bếp, cô vừa thấy có bóng người vụt qua trong nhà.
Cả người Vưu Minh Hứa lạnh toát, nhanh chóng đưa là một phán đoán: Hướng Vinh? Không, không có xe đỗ ngoài cửa nhà riêng, hơn nữa nếu là chủ nhân ở nhà, nghe được động tĩnh ban nãy đáng lẽ phải lên tiếng hoặc lại gần xem xét chứ không phải trốn chạy.
Vậy kẻ đó là ai?
Người nào cũng đến thăm dò nhà Hướng Vinh?
Vưu Minh Hứa nhảy xuống khỏi cửa thông gió, lập tức đuổi theo. Người đó cũng không trốn nữa, mở cửa phòng khách thoát thân, chỉ đế lại một bóng lưng cao gầy, có vẻ là một người đàn ông trẻ tuổi.
Vưu Minh Hứa cười lạnh một tiếng, tức khắc đuổi riết không buông.
Người đó mặt một chiếc áo khoác trùm đầu màu đen, quần thể thao, động tác vô cùng linh hoạt, chỉ hai ba bước đã chạy ra ngoài hành lang. Song Vưu Minh Hứa còn nhanh hơn người đó, gần như chạy như bay, mức độ linh hoạt của một cao thủ nhu quyền nào thể xem thường? Người đó vừa chạy tới cạnh vườn hoa, Vưu Minh Hứa lập tức phi xuống, duỗi tay đẩy ngã người đó ra đất.
Đôi chân dài của người đó linh hoạt vô cùng, lật người bò dậy định tiếp tục trốn chạy, đầu còn ngoảnh sang một bên như sợ Vưu Minh Hứa nhìn thấy mặt. Tim cô run lên, quát: “Nằm xuống!”
Người đó hốt hoảng, hai chân đã bị cô túm chặt từ phía sau, cơ thể mất thăng bằng, lưng bị người phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877757/quyen-4-chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.