Anh lập tức tưởng tượng ra cảnh: Bản thân ngồi trên sofa, chân anh chắc chắn sẽ gác trên đùi Vưu Minh Hứa. Những ngón tay nhỏ nhắn, mềm mịn của cô sẽ nhẹ nhàng xoa bóp gan bàn chân anh. Cô đang cười, anh khẳng định sẽ thoải mái tột cùng.
Nghĩ đến đây, một dòng điện tê tê từ bàn chân len lỏi lên đùi, đâm thẳng vào bụng dưới. Anh cảm nhận được cảm giác căng phồng kì lạ, khiến người ta hưng phấn và nhộn nhạo, còn thêm chút không biết phải làm sao. Song không biết vì sao, tiềm thức anh hiểu rõ, tuyệt đối không thể để Vưu Minh Hứa biết. Vậy là anh nhịn đến đỏ mặt, tiếp tục ngó tây ngó đông tìm người.
Hai người vượt qua ngọn núi, một sơn cốc thênh thang rộng mở trước mắt, thảm có xanh rờn đáy cốc, mặt hồ phản chiếu từng gợn ánh trăng.
Toàn thân Vưu Minh Hứa ướt đẫm mồ hôi. Cô thở gấp, đứng trên sườn dốc chứng kiến cảnh đẹp mà lòng bỗng trống trải đến lạ. Ngược lại, Ân Phùng thấy nơi này rất thú vị. Hồ nước rất rộng, những đám cỏ nước mọc lên tua tủa, nhưng hiện tại chắc chắn Vưu Minh Hứa sẽ không cho anh nghịch nước… Anh tiu nghỉu.
Tầm mắt ngắm khắp hồ, anh khựng lại khi bắt gặp một bóng đen cạnh gốc cây: “A Hứa, đó có phải là người không? Hay là thứ gì?”
Vưu Minh Hứa nhìn theo phương hướng anh chỉ, quả nhiên là một bóng người cách họ khá xa nhưng vẫn có thể nhìn được bóng đen đó đang cử động. Vưu Minh Hứa lập tức ra hiệu cho Ân Phùng đừng lên tiếng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877673/quyen-2-chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.