Ân Phùng không vui vì bị ngắt lời, anh phồng má như chiếc bánh bao tròn tròn rồi thở hắt ra. Bấy giờ Vưu Minh Hứa mới thấy thỏa lòng, Ân Phùng thế này mới thuận mắt nhất.
Anh nói tiếp: “Nhìn bề ngoài hai vụ án không hề liên quan tới nhau, song suy xét kĩ sẽ phát hiện rất nhiều điểm tương đồng.”
Vưu Minh Hứa nhếch mày hứng thú, cô khoanh tay nói: “Thứ nhất, hai vụ án đều không có nghi phạm.”
Ân Phùng cười híp mắt như con mèo béo tròn núc ních, nhưng kết hợp với cơ thể săn chắc cùng ngũ quan tuấn lãng thì quả khiến người ta cảm thấy “đau mắt”.
Anh đáp: “Đúng thế, kẻ có động cơ thì thời gian không trùng khớp, kẻ có thời gian gây án thì lại không có động cơ.”
Cô thầm cân nhắc lời nói của anh mà không khỏi chấn động, nỗi quái đản chẳng thể nói thành lời.
“Nói tiếp đi.” Ân Phùng nói.
Vưu Minh Hứa khẽ gật đầu, vừa định nói chợt nhận ra ngữ khí của anh như ông chủ ra lệnh cho nhân viên vậy. Nhìn khuôn mặt thản nhiên đó, Vưu Minh Hứa hừ một tiếng, nhấc chân đạp trúng eo anh. Anh ngẩn người, ôm eo nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương: “A Hứa sao chị đá tôi làm gì?”
“Muốn đá thì đá, anh quản nổi à?”
Anh tức giận mà không dám nói, chỉ trợn mắt tránh sang một bên. Vưu Minh Hứa hả hê, nhướng mày nói tiếp kết luận: “Thứ hai, hung thủ nắm rõ thói quen, quy luật và hoàn cảnh sống của nạn nhân; thứ ba, đều ngụy trang thành giết người cướp của; thứ tư, hung thủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877670/quyen-2-chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.