Sáng thứ Bảy, Thẩm Bích Nhiên ngồi trước bàn ăn với cơ thể mỏi nhừ.
Anh đặt hai lát bánh mì gối dày lên lòng bàn tay, cầm con dao phết mứt, đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu trước hàng loạt lọ hũ trước mặt. Cuối cùng, lát bên trái anh dùng một lớp phô mai dày làm nền, một nửa phết mứt dâu, một nửa mứt việt quất, lát bên phải phết hai nhát hạt mù tạt mỏng rồi xếp đầy thịt xông khói lên trên.
Cố Lẫm Xuyên bưng cà phê ra, tiện tay kéo đĩa bên phải về phía mình: “Anh ăn cái này hử?”
Thẩm Bích Nhiên gật đầu: “Anh vẫn ăn khẩu vị này đúng không?”
Cố Lẫm Xuyên nhìn kỹ cách phối hợp, nhếch môi “ừm” một tiếng.
Jeff ngồi đối diện họ, giữ kẽ nhấp một ngụm nước.
Vừa nãy Thẩm Bích Nhiên định phết cho anh ta một lát bánh mì, làm anh ta sợ tới mức suýt nôn cả cơm tối qua ra, vội vàng từ chối bảo mình là tiên nam, lớn lên nhờ uống sương sớm, không quen ăn cơm hạ giới.
Anh ta đã theo Cố Lẫm Xuyên nhiều năm, từng thấy thị trường tài chính sụp đổ, từng nghe tiếng súng ở cảng biển lúc nửa đêm, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng nổi cảnh sếp mình đến tận mười một giờ trưa mới ngủ dậy. Anh ta vốn mang phong thái sấm sét đến để báo cáo công việc, vừa đẩy cửa vào đã thấy hai vị sếp mặc đồ ngủ ngồi cạnh nhau bàn bạc chuyện bữa sáng, đầu suýt nữa thì dính vào nhau luôn rồi.
Jeff hắng giọng, nhìn chằm chằm vào mặt bàn bắt đầu nói chính sự: “Phía Tôn Điềm Điềm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300479/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.