Tống Thính Đàn trưng ra vẻ đoan trang của một đại minh tinh.
Đôi mắt đẹp như điểm sơn cứ nhìn qua nhìn lại khuôn mặt hai người đối diện, càng nhìn càng cảm thấy say mê.
“Hai người… khụ…” Y giữ kẽ hắng giọng một tiếng, “Gương vỡ lại lành rồi à?”
Thẩm Bích Nhiên cúi đầu chăm chú nghiên cứu thực đơn: “Ừm.”
Không cần ngẩng đầu, anh cũng cảm nhận được phía đối diện có một con bồ câu đang vỗ cánh phạch phạch, định nhảy cẫng lên nhưng lại cố kìm lại, nỗ lực giả vờ làm một con chim cút nhỏ.
“Khụ…” Tống Thính Đàn cầm tách trà nhấp một ngụm, “Quay lại với nhau thế nào đấy?”
Cố Lẫm Xuyên đúng lúc mở lời: “Tối hôm kia—”
“Anh ấy cho tôi một tỷ.” Thẩm Bích Nhiên nói.
Bàn ăn bỗng chốc im phăng phắc.
“Đồng ý làm con rối của tôi, để tôi nắm quyền kiểm soát Tầm Thanh.” Thẩm Bích Nhiên lật sang trang khác của thực đơn, sau đó ngước mắt nhìn Tống Thính Đàn: “Cũng được đúng không?”
“Một tỷ mua được tình yêu của cậu luôn?!” Tống Thính Đàn trợn tròn mắt — “Thẩm Bích Nhiên, tình yêu của cậu hóa ra đáng giá một tỷ à?”
Thẩm Bích Nhiên nhún vai.
“Hơn nữa cậu có một tỷ rồi mà hoàn toàn không có ý định nói cho tôi biết sao??!”
Cố Lẫm Xuyên vốn định giải thích, nhưng nghe xong chuỗi chuyển ngoặt này thì im lặng lấy thực đơn từ tay Thẩm Bích Nhiên, cúi đầu lật xem.
Thẩm Bích Nhiên lại bồi thêm: “Anh ấy còn mua một ngư trường ở Nhật Bản, tôi vốn định hôm nào đó mang theo hai con cá đến tìm cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300478/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.