“Vốn dĩ tôi cứ tưởng phải tốn không ít lời lẽ mới khiến Thẩm Tòng Đạc chịu buông tay, nhưng Jeff bảo vừa nghe báo giá xong ông ta đã gật đầu ngay lập tức.
Dẫu biết từ nhỏ ông ta là hạng người gì, nhưng tôi vẫn có chút ấn tượng trước sự dứt khoát đó.
Tôi nghĩ, nếu ông ta biết đây là món quà dành cho em, có lẽ sẽ chần chừ thêm được vài giây đấy.”
Cố Lẫm Xuyên vừa nói vừa lấy ra một chiếc chìa khóa đồng nặng trịch, mở cánh cổng sắt của nhà họ Thẩm. Hắn bước vào trước đảo mắt nhìn một lượt, sau đó vẫy tay ra hiệu cho Thẩm Bích Nhiên: “Nơi này vẫn luôn để trống, tôi cũng mới nhận chìa khóa ngày hôm qua, đã bảo Jeff tìm người đến dọn dẹp qua một chút rồi.”
Từ lúc đứng ngoài cổng, tay Thẩm Bích Nhiên đã không ngừng run rẩy. Lồng ngực anh đập nhanh đến khó thở, anh nhìn chằm chằm xuống mặt đất bước vào sân, bình tâm hồi lâu mới dám ngẩng lên liếc nhìn một vòng quanh sân.
—— Những bụi cây và khóm hoa còn xanh tốt và rậm rạp hơn cả trong ký ức. Chiếc xích đu và hồ nước nơi anh cùng Cố Lẫm Xuyên chơi đùa hồi nhỏ có vẻ đã cũ kỹ, nhưng bàn cờ tướng mà Thẩm Hạc Tầm và Thẩm Tòng Phỉ đặt trên bàn đá vẫn còn nằm nguyên đó. Chuồng chó bằng gỗ của Tiểu Sơn, hay bốn chiếc bọc chân bằng len mà Ôn Thục đan cho nó vẫn còn vứt ở trước cửa chuồng, không hề bị di dời…
Anh từng tưởng rằng ngày cũ đã chết, nhắc lại cũng chỉ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300463/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.