Hai chữ “đánh cược” vừa thốt ra, ánh mắt Cố Lẫm Xuyên khẽ ngưng đọng trong một thoáng vi diệu.
Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Bích Nhiên tin chắc rằng, đó là “sếp Cố” đang dò xét, phỏng đoán và suy tính với mình.
Nhưng cuối cùng, người đưa ra phản hồi vẫn là Cố Lẫm Xuyên.
Cố Lẫm Xuyên mỉm cười ôn hòa, đứng dậy vòng ra trước mặt anh, tựa lưng vào cạnh bàn mà ngồi xuống: “Nói tôi nghe xem nào.”
Chiếc quần jeans thời thiếu niên đã biến thành quần tây, những đề toán tranh cãi năm nào đã trở thành hợp đồng công ty, nhưng lúc này, dáng vẻ Cố Lẫm Xuyên chống tay lên mép bàn, mũi chân chạm đất, mỉm cười nhạt vẫn thân thiết và tùy ý như thuở mười mấy tuổi đầu.
Thẩm Bích Nhiên có chút ngẩn ngơ, anh rũ mắt trấn tĩnh lại tinh thần trong giây lát rồi nói: “Tôi có vài nghi vấn đối với phương án này.”
Cố Lẫm Xuyên làm một cử chỉ tay: “Mời hỏi.”
Thẩm Bích Nhiên nói: “Xuất vốn 1 tỷ, đòi 20% cổ phần, anh định giá Glance tận 5 tỷ sao?”
“Thực tế còn hơn thế.” Cố Lẫm Xuyên thẳng thắn đáp: “Nhưng hiện tại Glance chỉ mới bắt đầu khởi động, tôi chọn cách bảo thủ.”
“Sự bảo thủ của anh cao hơn rất nhiều so với kỳ vọng của thị trường.”
“Bởi vì thị trường chỉ kỳ vọng vào bản thân Glance, còn tôi kỳ vọng vào một Glance sau khi đã liên kết với Quang Xâm.”
Thẩm Bích Nhiên không đưa ra bình luận, tiếp tục: “Anh nâng mức định giá Glance lên cao như vậy cũng là để đả kích các tổ chức khác, đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300462/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.