Glance công thành danh toại, thong thả rút khỏi mạng xã hội.
Cư dân mạng vừa sụt sùi chia tay Glance, vừa bắt đầu đẩy thuyền tình bạn giữa Thẩm Bích Nhiên và Tống Thính Đàn. Tống Thính Đàn lướt Weibo đến nửa đêm, gọi điện tới bảo: “Sau trận này, tình bạn của tôi dành cho cậu đã tro tàn lại cháy.”
Thẩm Bích Nhiên vừa xem email vừa đáp: “Xét thấy chuyện này là do Glance kể chuyện lung tung gây ra, có thể định nghĩa là cậu tự biên tự diễn.”
Tống Thính Đàn: “… Cậu thật biết cách làm người khác mất hứng.”
Sau buổi họp báo, các bản cam kết đầu tư đổ về hộp thư như tuyết rơi, Thẩm Bích Nhiên làm việc thẳng tới nửa đêm, rồi lại họp tiến độ với đội ngũ ở vùng Vịnh đến tận tảng sáng. Khó khăn lắm mới vừa nằm xuống, nhóc Thọt đã ở ngoài dùng móng vuốt cào cửa.
Thẩm Bích Nhiên nín thở, nhẹ nhàng, chậm rãi kéo chăn lên trùm kín đầu.
Tiếc thay, không lừa nổi chó.
Nhóc Thọt đâm sầm vào cửa đùng đùng, tiếng sủa trầm đục “âu uông âu uông” không ngớt.
Glance lên tiếng thay nó: “Anh nói xem, bàng quang của chó mà nổ thì có phát ra tiếng động không?”
Thẩm Bích Nhiên tuyệt vọng tung chăn ra: “Rốt cuộc chủ mới có còn muốn nhận nó nữa không đây?”
“Hôm nay Đường Kiệt sẽ đến đón nó.” Glance giải thích: “Tuần trước anh ta phân thân không kịp, ban ngày hầu hạ vị lãnh đạo phiền phức, tối đến ra ngoài tiếp khách uống rượu, nửa đêm viết báo cáo phân tích đầu tư, làm việc bán mạng suốt một tuần. Nghe nói ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300446/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.