Ngay ngày hôm sau Thẩm Bích Nhiên đi đón Nhóc Thọt về nhà, sau đó lao đầu vào guồng quay công việc với cường độ cao.
Suốt cả tuần kế tiếp, anh không hề gặp lại Cố Lẫm Xuyên. Anh đào thải người này ra khỏi tâm trí, từ sáng đến tối xuyên qua những bữa tiệc tại nhà hàng, những sân ngựa, sân bóng, cùng các nhà đầu tư trò chuyện vui vẻ. Buổi họp báo chưa chính thức diễn ra nhưng trận thế đã sớm dàn xong, mọi phòng nghỉ giải lao trong các tòa cao ốc khu trung tâm CBD đều tràn ngập cái tên Noah Shen, những cuộc thảo luận về Glance trên mạng cũng sục sôi không kém.
Glance phát ra một tiếng thở dài đầy vẻ cyber: “Không ngờ có ngày truyền thông tài chính và báo lá cải lại đi tranh giành nghiệp vụ của nhau.”
Thẩm Bích Nhiên lấy ra một chiếc sơ mi màu champagne đã được ủi phẳng phiu, phối cùng cà vạt màu tím đậm: “Bởi vì mày là một sự tồn tại vĩ đại, mày sinh ra đã là tâm điểm rồi.”
Glance có chút vui sướng nho nhỏ: “Đó là nhờ sự ban tặng của anh, Bích Nhiên.”
“Đúng là tao đã cho mày điểm khởi đầu, nhưng sự kỳ diệu là do tự thân mày mà có.” Thẩm Bích Nhiên mỉm cười, “Glance, tao tự hào về mày.”
Glance đáp lại bằng tông giọng nhẹ nhàng, dứt khoát: “Bích Nhiên, được anh tạo hình, được anh tin tưởng, được anh lấy làm tự hào, bản thân điều đó đã là chuyện tốt đẹp nhất trên thế giới này rồi.”
“Điều tốt đẹp cuối cùng sẽ xảy ra.”
Hội trường triển lãm rộng lớn không còn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300445/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.