“Mười hai giờ đêm rồi đó, Thẩm Bích Nhiên.” Giọng Tống Thính Đàn trong điện thoại đầy vẻ khó tin, “Cậu bảo nửa đêm nửa hôm cậu muốn đến tận nhà đưa cho tôi một con chó hả?”
Thẩm Bích Nhiên vừa bước ra khỏi bệnh viện thú y, dịu giọng giải thích: “Người thuê nhà mang theo thú cưng phải khai báo, đêm nay chỉ đành gửi tạm nhà cậu thôi. Tôi đảm bảo nó rất ngoan, rất sạch sẽ, lại còn hơi thọt chân nữa nên sẽ không chạy lung tung đâu.”
Tống Thính Đàn kiềm chế: “Giống gì?”
Đến đèn đỏ dừng xe, Thẩm Bích Nhiên bịt tai con chó lại, nhỏ giọng trả lời: “Chó ta.”
“… Màu gì?”
Thẩm Bích Nhiên buông tay ra, dõng dạc: “Màu bánh quy rất quyến rũ.”
Tống Thính Đàn hừ nhẹ: “Nó có làm ồn lúc tôi ngủ không đó?”
Thẩm Bích Nhiên nắm lấy mõm con chó: “Cực kỳ yên tĩnh, chẳng khác gì bị câm.”
“Được rồi.” Tống Thính Đàn mủi lòng, “Cái ngày gì không biết, hết người này đến người khác cứ đòi chen vào nhà tôi.”
Thẩm Bích Nhiên đạt được mục đích, đôi mắt cười cong cong hỏi: “Còn ai nữa vậy?”
“Đạo diễn Bạch.” Tống Thính Đàn tố cáo, “Bạch lột da! Nửa đêm nửa hôm còn bảo bàn chuyện sửa kịch bản!”
Thẩm Bích Nhiên hiểu tính Tống Thính Đàn, nếu y thực sự không muốn thì dù là Bạch Dực cũng sẽ bị đuổi thẳng cổ. Hồi còn đi học Tống Thính Đàn đã thích đọc kịch bản đêm khuya. Hai năm đầu ở nước ngoài trạng thái của Thẩm Bích Nhiên rất tệ, rất nhiều đêm anh đã nằm trên thảm trong căn hộ của Tống Thính Đàn, nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300434/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.