Nghe giọng nói lạnh như băng của Thẩm Quân Tắc, Tiêu Tinhbiết anh lại tức giận vô cớ, người đàn ông này bình thường hờ hững lạnhlùng, lúc tức giận thật sự trông rất đáng sợ. Tiêu Tinh không muốn dùngvũ lực với anh, chỉ có thể dùng cách lấy nhu khắc cương để hóa giải.
Nghĩ đến đây, Tiêu Tinh ngẩng đầu, nhìn anh với ánh mắt chân thành, cười hết sức thân thiện:
“Em muốn nói, lúc ở New York, một lần đi tắm, em thấy nóvướng víu nên tháo ra đặt cạnh bồn tắm, sau đó em quên không đeo, nhẫncùng với nước tắm trôi xuống ống thoát nước rồi… Ha ha, em không cố ý”.
Cô dám nhắc lại không sai một chữ? Lại còn đứng đó cười? Trắng trợn quá mức rồi đấy?
Thẩm Quân Tắc gườm gườm nhìn cô, im lặng một lúc rất lâu rồimới hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nói: “Sao em không trôi luôn xuốngống thoát nước?”.
Tiêu Tinh tiếp tục cười tít mắt và nói: “Hi hi, chẳng phải người em quá to sao, không chui xuống được”.
“Em…”.
Thấy cơn giận dữ của Thẩm Quân Tắc sắp sửa bùng phát, TiêuTinh vội vàng ngắt lời anh, “Được rồi được rồi, đừng giận nữa. Em biếtchiếc nhẫn ấy rất đắt rất đắt, là quà cưới ông nội anh đặc biệt mua chochúng ta, hình như còn là hàng độc gì đó, phải đặt riêng…”.
Tiêu Tinh cúi đầu suy nghĩ, đột nhiên hai mắt lóe sáng, “Haylà thế này đi, ngày mai em đến Đế Hoa tìm xem sao, ở đó có hai tầngchuyên bán nhẫn, quy mô rất lớn, chắc chắn có thể tìm thấy mẫu tương tự. Em mua một chiếc chẳng phải là được sao”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-mot-ngay-nang/100385/quyen-2-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.