Niên Ái gương mặt biểu hiện một nét chán ghét cộng thêm chút thất vọng nhìn Đoàn Lập, anh ta cũng ngạc nhiên khi thấy biểu cảm của cô. Niên Ái nhìn anh ta khoảng chừng 5s rồi kéo tay Định Ngôn bỏ đi.
Đoàn Lập đằng sau nhìn cô hét toáng lên:"Nhưng mà tôi yêu em mà?"
Niên Ái sựng lại, giọng nói lạnh nhạt:"Yêu sao? đây là tình yêu của anh sao? cưỡng ép tôi? chiếm đoạt tôi? tình yêu của anh từ khi nào lại trở nên như vậy? anh từ từ mà suy nghĩ đi"
Niên Ái bỏ mặt Đoàn Lập ở đó chết đứng, cô kéo tay Định Ngôn đi về hướng cửa của kiến túc xá. Niên Ái không giận chỉ là cảm thấy hụt hẫng, người mà cô luôn hết lòng kính trọng lại có thể đối xử với cô như thế hỏi trên đời này có ai gặp phải loại chuyện như thế này mà không hụt hẫng.
Trong suốt 3 năm qua rõ ràng là cô vẫn sống lương thiện tích cực làm việc tích cực học tập bán mạng kiếm tiền nhưng đến cuối cùng cô vẫn có cảm giác bản thân mình rất thất bại. Dù cô đã cố gắng nhưng vẫn không cách nào thay đổi được suy nghĩ của ba mẹ, dù cô có nổ lực cách mấy thì vẫn không thể hoàn thiện ước mơ và bây giờ kể cả người cô kính trọng cũng không thể tôn trọng lại cô dùng cách hèn hạ để ép buộc cô. Niên Ái tự hỏi trong lòng rốt cuộc là bản thân đã sai ở đâu?
Cô không trách ba mẹ, không trách Đoàn Lập càng không trách cuộc sống này quá khắc nghiệt, người cô duy nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-dong-den-em-lai-noi-yeu-anh/446191/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.