Định Ngôn thoáng chốc đã nhặt xong xương cho cô, Niên Ái nhận lấy bát cơm của mình lòng thầm mãn nguyện. Định Ngôn sau đó cũng luyên thuyên với cô vài chuyện chủ yếu là mắc bệnh nghề nghiệp cứ luôn lãi nhãi bên tai cô mấy chuyện như phải ăn uống điều độ, ngủ đúng giờ, tắm sớm.... cô thì đã thuộc lòng bài đồng dao của anh nhưng vẫn cứ thích nghe anh nói.
Niên Ái sống 3 năm qua chưa từng nghe thấy ai cằn nhằn về những việc này trừ những cô bạn chung phòng kiến túc xá với cô. Niên Ái rất thích dáng vẻ của anh hiện tại, không có khoảng cách càng không có cảm giác sẽ mất anh.
Ăn xong, anh chở cô về kiến túc xá. Gần đến cửa kiến túc xá Định Ngôn dừng xe bước xuống lấy vali cho cô sau đó vẫn không nỡ xa cô nên cứ luyên tha luyên thuyên muốn kéo vali đưa cô lên tận phòng. Còn Niên Ái thì không bị điên, đây là kiến túc xá nữ cho anh vào chẳng phải là tự lấy dao cứa vào cổ mình sao?.
Đến cửa kiến túc xá Niên Ái kéo vali của mình từ tay anh:"Được rồi tiễn tới đây thôi"
Định Ngôn:"Vali nặng lắm hay để anh đưa em vào trong"
Niên Ái nhỏ giọng:"Đây là phòng kiến túc xá nữ đó một nam sinh đi vào thì có kì cục không?"
Định Ngôn:"Anh đưa người yêu anh vào thì kì cục chỗ nào?"
Niên Ái:"Thôi, nghe lời em về đi"
Định Ngôn không nở nhìn cô, Niên Ái bất lực:"Em chỉ chuyển vào kiến túc xá ở chứ đâu phải đi tù anh cần gì phải như vậy?"
Định Ngôn:"Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-dong-den-em-lai-noi-yeu-anh/446190/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.