Trần Hoàng Thiên trở về nhà đã là 6 giờ chiều, vừa thấy anh trở về Lê Ngọc Vân đã lao ra đón anh, nhanh tay cầm lấy cặp tài liệu trong tay anh. Cả hai cùng nhau đi vào nhà, vừa bước vào phòng khách thì bắt gặp ánh mắt muốn giết người của lão phu nhân.
Anh cởi áo khoác, Lê Ngọc Vân nhấc tay định đón lấy thì bị đẩy sang một bên, cô ta loạng choạng lùi ra sau vài bước.
Lão phu nhân vừa ngồi trên sofa giờ này đã đứng trước mặt anh, bà đưa tay giật phăng áo khoác của anh, giọng vờ trách móc :”Con bé Khánh An này, mải cơm nước mà chồng về cũng không hay.” Sau đó bà quay sang vỗ mạnh vào tay anh một cái :”Thằng nhóc thối này, cháu có tay có chân không biết tự cầm đồ hay sao mà còn phải nhờ người ngoài.”
Hai chữ “người ngoài” như vả thẳng vào mặt Lê Ngọc Vân, bước chân cô ta cứng đờ tại chỗ, đây là muốn phân rõ giới hạn với cô ta. Là muốn cảnh báo cho cô ta biết bà đã nhận ra điều gì đó, Lê Ngọc Vân nắm chặt tay, móng tay đâm vào da thịt muốn bật máu.
Cô ta không cam tâm.
Mâm cơm nhanh chóng được dọn ra, hôm nay thím Lưu và Khánh An làm một bàn đồ ăn lớn, lại toàn là những món lão phu nhân thích. Lão phu nhân ngồi vào mâm cười ha ha :”Khánh An và thím Lưu thật có lòng, làm toàn món ta thích.”
Khánh An vừa chia bát vừa nháy mắt với bà nói :”Đúng vậy, nếu như cháu và thím
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-anh-quay-ve/2573342/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.