Cơn mưa kéo đến bất ngờ, như một lời nhắc nhở rằng những sự thật bị chôn vùi sẽ sớm bị vạch trần. Tôi ngồi trong phòng khách, mắt nhìn mưa rơi ngoài cửa số, tâm trí rối bời với những mối lo không tên. Cảm giác bất an ngày một dâng cao, không phải vì những chuyện đã xảy ra, mà vì những chuyện sắp đến.
Bách Điền không có mặt ở nhà. Anh ra ngoài từ sáng sớm, và khi quay lại vào buổi tối, anh vẫn mang vẻ mặt không mấy vui vẻ. Mỗi lần như thế, tôi lại cảm thấy mình như đang đứng trên một vách đá, chỉ cần một cú ngã là sẽ rơi vào vực thẳm.
Ngày hôm sau, khi tôi chuẩn bị rời khỏi nhà, điện thoại bỗng rung lên. Là một số điện thoại lạ, nhưng cảm giác trong tôi lại dâng lên một cảm giác quen thuộc. Tôi không hề chần chừ mà bắt máy ngay.
'Chào cô
Giọng nói trầm ấm của Minh Phong vang lên. (1)
Tôi khẽ nhướng mày, nhưng không để lộ sự ngạc nhiên.
'Anh tìm tôi có chuyện gì?'
'Tôi muốn gặp cô. Có một chuyện cần bàn'
Minh Phong trả lời ngắn gọn, không có chút khẩn trương nhưng lại đủ khiến tôi phải chú ý.
'Giờ tôi không rảnh. Anh có thể nói qua điện thoại được không?'
Tôi cố tình giữ giọng điệu lạnh lùng, như thể tôi không hề bận tâm đến những gì hắn muốn nói.
Minh Phong không trả lời ngay, nhưng tôi nghe rõ tiếng thở dài từ đầu dây bên kia.
'Cô không sợ sao? Những việc cô làm đang dần đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chinh-toi-la-ke-phan-dien/3742527/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.