Chương 12:
Tôi một mình, chậm rãi bước về phía nhà họ Lục.
Quản gia mở cửa.
Tôi đi thẳng ra khu hồ bơi.
Lục Chính đang bơi.
Đó là thói quen nhiều năm qua của ông ta.
Trừ những ngày lạnh buốt đặc biệt, mỗi sáng tám giờ, ông ta đều sẽ bơi đúng năm trăm mét chưa từng gián đoạn.
Một khoảnh khắc, khi nổi lên khỏi mặt nước, ông ta nhìn thấy tôi.
Ánh mắt ôgn ta chấn động một nhịp, nhưng rất nhanh liền khôi phục vẻ bình tĩnh.
Vụ kiện thừa kế vẫn đang diễn ra.
Đó sẽ là một quá trình dài, vì đứa trẻ trong bụng tôi còn chưa ra đời, chủ thể thừa kế hợp pháp vẫn cần chờ xác lập.
Tôi kéo một chiếc ghế lại, ngồi xuống, điều chỉnh tư thế cho mình thoải mái.
Mở miệng hỏi:
“Thấy tôi đến, ông rất ngạc nhiên à?” - Tôi nhìn ông ta rồi hỏi thẳng.
Lục Chính từ từ bước lên bờ, dùng khăn lau nước trên người.
“Xem ra cái nhà này… phải đổi lại một lượt người rồi. Ai cũng có thể tùy tiện bước vào.”
Tôi khẽ cười:
“Đợi đến khi con tôi sinh ra rồi, ông chắc mình vẫn còn đủ tiền để trả lương cho đám người làm đó sao?”
Lục Chính vẫn giữ vẻ trầm ổn:
“Chưa sinh mà. Gấp cái gì.”
Ông ta xoay người định vào nhà thay đồ.
Tôi bỗng cất tiếng:
“Ông đoán xem… bây giờ Nhất Phàm đang ở đâu?”
Lục Chính khựng lại, chậm rãi quay đầu, ánh mắt khóa chặt lấy tôi.
“Tại sao đột nhiên hỏi chuyện đó?”
Tôi hơi nghiêng đầu, giọng bình thản như đang kể chuyện của người khác:
“Hôm qua Nhất Phàm tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chinh-that-tro-minh/4861366/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.