Chương 6:
Tôi cắm chắc một mũi kim, nét mặt hiền hòa:
“Vì tiếp theo… tôi còn vài trận chiến thú vị phải đ.á.n.h nữa.”
…
Tôi nghỉ ngơi thêm hai ngày trong bệnh viện.
Đến trưa ngày thứ ba, tôi nhận được cuộc gọi từ phía cảnh sát:
“Về vụ án của chồng cô, chúng tôi cần bổ sung điều tra một số việc. Cô muốn về nhà làm việc, hay chúng tôi đến bệnh viện?”
Phối hợp điều tra là nghĩa vụ công dân.
“Tôi về nhà.” - tôi đáp.
Lục Nhất Phàm đến bệnh viện đón tôi.
Cậu ấy đã gầy đi thấy rõ, đường nét gương mặt lại càng sắc bén, trông như chỉ trong vài ngày mà cậu ta đã trưởng thành thêm mấy tuổi.
“Sau tang lễ, ba phái em đến công ty chi nhánh ngoài tỉnh để bàn giao công việc. Nghe tin chị tỉnh, em có gọi cho chị mấy lần… nhưng chị không nghe máy.”
Tôi khẽ thở dài:
“Bác sĩ bảo tôi phải nghỉ ngơi, cấm dùng điện thoại nhiều.”
Cậu gật đầu, giọng thấp:
“Thì ra là vậy.”
Đến cửa nhà họ Lục, cậu lại dịu giọng trấn an:
“Lát nữa gặp cảnh sát cũng đừng sợ. Họ chỉ hỏi theo thủ tục. Mọi người ai cũng đã bị hỏi rồi.”
Tôi nhìn sang cậu một cái, rồi cúi đầu, nhỏ giọng:
“Nhất Phàm, cảm ơn em. Khi chị hôn mê trong bệnh viện… đều nhờ em để ý chăm sóc. Nếu không, có lẽ chị… có tỉnh hay không cũng chẳng ai biết.”
Lục Nhất Phàm vỗ nhẹ vai tôi, giọng kìm nén:
“Chị dâu… chúng ta mãi mãi là một nhà.”
Bước vào nhà họ Lục, tôi thấy sảnh tầng một đông kín người.
Ba mẹ chồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chinh-that-tro-minh/4861360/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.