20
Năm mới vừa đến.
Ta vừa mua câu đối và hoa thắng, chuẩn bị trang hoàng lại tiểu viện một phen.
Từ xa đã thấy hai nha dịch đi tới.
Nha dịch nói thiên t.ử đã băng hà, thái t.ử kế vị.
Tân đế hạ lệnh thiên hạ để tang, năm nay không được treo sắc đỏ.
Ta vội lấy bộ đồ tang cất dưới đáy rương ra, giả vờ khóc hai tiếng cho có lệ.
Cuối cùng, ta nhét hai thỏi bạc vụn vào tay nha dịch, hỏi:
“Thái t.ử đăng cơ rồi, vậy nhị hoàng t.ử thì sao?”
Nha dịch nhét tiền vào tay áo, liếc ta một cái.
“Nhị hoàng t.ử gì chứ, loại loạn thần tặc t.ử ấy, có g.i.ế.c cũng không quá đáng.”
“Tân đế nhân từ, chỉ đày bọn họ đến vùng ôn dịch, coi như tiện nghi cho chúng rồi.”
Nói như vậy, là nhị hoàng t.ử đã bại rồi.
Vậy Ninh gia…
Thấy ta trầm ngâm suy nghĩ, nha dịch ghé sát tai ta, nói nhỏ:
“Đừng trách ta không nhắc ngươi, chuyện trên đầu thì ít dò hỏi thôi.”
“Những nhà theo phe hoàng t.ử như Ninh gia và Thẩm gia đều gặp họa cả.”
“Ninh gia, ngoài nhị hoàng t.ử phi đang m.a.n.g t.h.a.i ra, những người còn lại đều bị xử trảm.”
“Thẩm gia bị liên lụy, không bao lâu nữa cũng sẽ bị lưu đày đến đây.”
Cho đến khi nha dịch đi xa, ta vẫn chưa hoàn hồn.
Ta đã không còn là thôn nữ ngây ngô không biết gì năm xưa.
Ta hiểu thế nào là một triều thiên t.ử, một triều thần.
Chỉ là sau khi tự mình trải qua, mới phát hiện sự đáng sợ trong đó.
Bao nhiêu người mong tên đề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chim-nhan-tro-ve/5301732/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.